Có Một Nhật Bản Lãng Mạn Đến Thế Trong Can This Love Be Translated!

cảnh phim nhật bản trong can this love be translated

Khám phá những thước phim đẹp như mộng tại Nhật Bản trong siêu phẩm Can This Love Be Translated?. Khi Nhật Bản trở thành thứ ngôn ngữ tình yêu quý giá nhất cũng là lúc Joo Ho Jin chẳng cần phải là một thông dịch viên thiên tài để hiểu Cha Mu Hee.

Kamakura - Khởi đầu cho những rung động trong trẻo

Kamakura bắt đầu trong Can This Love Be Translated? như một sự sắp đặt của định mệnh. Ngay tại giao lộ đường ray ven biển, khi đoàn tàu Enoden lướt qua sát mặt nước, Joo Ho Jin và Cha Mu Hee đã có cuộc gặp gỡ đầu tiên. Một chàng thông dịch viên điềm đạm và một nàng minh tinh rực rỡ, hai con người vốn thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt, bỗng chốc bị kéo lại gần nhau.

Khi tiếng chuông báo hiệu vang lên và thanh chắn hạ xuống, hai con người đứng ở hai phía đường ray chỉ có thể lặng lẽ nhìn nhau. Họ thấy nhau thật gần, cảm nhận được hơi thở của nhau giữa tiếng sóng rì rào, nhưng vẫn tồn tại một khoảng cách không thể bước qua để chạm tới đối phương.cảnh phim nhật bản trong can this love be translated

Dưới ánh nắng nhàn nhạt của vùng duyên hải, Kamakura mang cái đẹp xao xuyến, có sự lãng mạn, nhưng cũng thật day dứt. Người ta tìm Kamakura để tìm lại cái cảm giác hồi hộp, chờ đợi trong tình yêu, tìm thứ ranh giới mỏng manh giữa hai thế giới, khi khoảng cách lại là thứ ngôn ngữ lãng mạn nhất từng tồn tại.

Joo Ho Jin tượng trưng cho một Kamakura trầm mặc

Nếu phải tìm một hình ảnh để nói về nam chính Joo Ho Jin, có lẽ đó là sự trầm mặc của thành phố Kamakura. Nhân vật của anh giống như những con ngõ nhỏ lát đá quanh co, những bức tường gỗ sẫm màu thời gian ở đây: điềm đạm, kiên nhẫn và tĩnh lặng.

Là một thông dịch viên, công việc của anh luôn phải đứng phía sau, lắng nghe và thấu hiểu. Những ngôi đền tĩnh mịch ở Kamakura tượng trưng cho thế giới nội tâm sâu sắc của Ho Jin. Nơi ấy không có danh vọng ồn ào, chỉ có sự chân thành, bền bỉ. Anh chính là điểm tựa bình yên cho Mu Hee, hệt như cách Kamakura luôn giữ được vẻ tĩnh lặng bất chấp sóng gió của đại dương.

Cha Mu Hee tượng trưng cho bờ biển Kamakura rực nắng

Ngược lại với nam chính, nữ chính Cha Mu Hee mang vẻ mộng mị, lung linh của mặt biển Sagami ngập trong nắng. Cô là một đại minh tinh, rực rỡ, lôi cuốn như hình ảnh đoàn tàu Enoden lướt ngang qua bờ biển.

Nét mộng mị của Kamakura tương trưng cho cuộc sống hào nhoáng mà cũng đầy phù phiếm của cô. Nhưng sâu bên trong cái vẻ ngoài lấp lánh, Mu Hee lại giống như mặt biển: bao la vô tận, xung quanh đầy rẫy sóng ngầm trăn trở. Cô rực rỡ dưới ánh nắng chiều chiếu lên Kamakura, nhưng lại khao khát cái tự do của gió biển Sagami. Sự xuất hiện của cô giống như một luồng sáng mới lạ trong tâm hồn Ho Jin, phá vỡ sự trầm lặng vốn có của anh. 

Enoshima - Nơi tình yêu bắt đầu 

Không ngờ ở Enoshima, đạo diễn phim Can This Love Be Translated? lại cho chúng ta thấy một Nhật Bản tình tự đến thế. Hòn đảo thiên nhiên xanh ngắt, đâu đây văng vẳng tiếng chuông gió hòa cùng vị mặn của đại dương. Một không gian lãng mạn đến nỗi bất cứ lời dịch nào cũng trở nên thừa thãi. Bạn sẽ thấy mình như lạc bước cùng hai nhân vật trên con dốc Benzaiten Nakamise, giữa những tiệm nhỏ xinh xắn và dòng người qua lại tấp nập.enoshima trong can this love be translated

Khi hai nhân vật chính ngồi trong quán nhỏ Tenzan Lab, làn khói ramen nghi ngút trong một buổi chiều nhạt nắng, có điều gì đó len lỏi trong trái tim họ. Là sự bình yên khi ở bên nhau? Là một tình yêu đang nảy nở? Enoshima không vội vã, nó cứ chậm rãi và trong trẻo như cách hai tâm hồn dần tìm thấy nhau. Ánh mặt trời dần chìm xuống đường chân trời Shonan, nhuộm hồng cả không gian, đó cũng là lúc những rào cản về ngôn ngữ được gỡ bỏ, chỉ còn lại sự chân thành hiện hữu trong từng ánh mắt, hơi thở của biển cả.

Kyoto - Phố cổ lưu giữ tình yêu

Rời xa sự rạng rỡ của biển cả, Can This Love Be Translated? đưa ta về với một Kyoto trầm mặc hơn. Nếu Enoshima là giai điệu của tuổi trẻ, Gion lại là tiếng thở dài của những tâm hồn đang tìm cách thấu hiểu lẫn nhau. Giữa những con hẻm nhỏ hẹp lát đá, dưới ánh đèn lồng vàng vọt huyền ảo, Kyoto che chở cho những nỗi buồn và sự giằng xé nội tâm của nữ chính.

Ta nhớ mãi hình ảnh bóng dáng cô độc của Mu Hee lang thang qua khu phố cổ, giữa những ngôi nhà gỗ cũ kỹ đậm màu sắc thời gian. Ở đó, sự tĩnh lặng của Kyoto không hề đáng sợ, nó như một người bạn tri kỷ, lắng nghe những suy tư thầm kín nhất. Từng viên đá, từng góc đền Goryo đều như thấm đẫm một nỗi niềm hoài cổ như muốn thốt lên rằng: đôi khi tình yêu không cần những lời tuyên ngôn ồn ào. Tình yêu là khi ta sẵn lòng bước chậm lại giữa lòng thành phố ngàn năm, để lắng nghe những rung cảm lặng lẽ nhất đang trỗi dậy trong tim mình.

Càng xem, ta mới hiểu hóa ra, Nhật Bản trong bộ phim lại là nơi ẩn náu của những tâm hồn đang thương tổn. Dù có là một thông dịch viên tài năng, hay một ngôi sao rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu, trước mặt biển Shonan lộng gió, ai cũng trở nên bé nhỏ, thành thật với lòng mình. Có những đoạn hội thoại chẳng cần lời dịch, vì tiếng sóng biển Enoshima đã nói thay lời yêu, phố cổ Gion đã thấu hiểu cho nỗi cô đơn sâu thẳm nhất của hai nhân vật.